Thấu Hiểu Mẹ: Một Dấu Mốc Của Sự Trưởng Thành
Khi trưởng thành, ta bắt đầu nhìn mẹ bằng một góc nhìn khác, hiểu những hy sinh, nỗi sợ và giới hạn phía sau những điều từng khiến mình tổn thương.
Khi một người phụ nữ bắt đầu thấu hiểu mẹ mình
Có một giai đoạn trong cuộc đời, chúng ta chỉ nhìn mẹ bằng đôi mắt của một đứa trẻ.
Ta nhớ những điều mẹ đã không làm. Những lần mẹ quá nghiêm khắc. Những câu nói từng khiến mình tổn thương. Những lúc ta cảm thấy mẹ không hiểu mình.
Và đôi khi, ta từng tự nhủ:
“Sau này mình sẽ không bao giờ giống mẹ.”
Ta sẽ sống khác. Yêu thương khác. Và làm mọi thứ tốt hơn.
Nhưng rồi cuộc đời thực sự bắt đầu.
Ta trưởng thành, có gia đình, có trách nhiệm và phải tự mình đưa ra những lựa chọn mà không phải lúc nào cũng có một đáp án hoàn toàn đúng.
Ta bắt đầu hiểu cảm giác mệt mỏi nhưng vẫn phải tiếp tục. Hiểu thế nào là lo lắng cho một người đến mức chính tình yêu ấy cũng khiến mình sợ hãi. Hiểu những ngày phải mạnh mẽ dù bên trong chỉ muốn được nghỉ ngơi.
Và cũng từ đó, góc nhìn về mẹ bắt đầu thay đổi.
Có những điều ngày bé ta chưa thể hiểu
Khi còn nhỏ, ta chỉ nhìn thấy cách mẹ phản ứng.
Nhưng khi trưởng thành, ta bắt đầu nhìn thấy những điều phía sau phản ứng ấy.
Có thể đó là nỗi lo về tiền bạc.
Có thể là áp lực gia đình.
Có thể là những tổn thương mẹ chưa từng có cơ hội chữa lành.
Có thể đơn giản là mẹ cũng không biết phải làm thế nào tốt hơn ngoài việc sử dụng tất cả những gì mình đã biết vào thời điểm đó.
Mẹ cũng từng là một người phụ nữ trẻ.
Cũng từng hoang mang.
Cũng từng mệt mỏi.
Cũng từng bước vào những chặng đường mà không biết chắc phía trước sẽ xảy ra điều gì.
Và mẹ cũng phải vừa sống, vừa học cách làm mẹ , giống như chúng ta đang từng ngày học cách sống cuộc đời của chính mình.
Thấu hiểu không có nghĩa là phủ nhận tổn thương
Hiểu mẹ không có nghĩa là phải nói rằng mọi điều trong quá khứ đều đúng.
Nếu có những điều từng khiến bạn tổn thương, cảm xúc đó vẫn xứng đáng được nhìn nhận.
Sự trưởng thành nằm ở chỗ ta có thể đồng thời nhìn thấy hai điều:
Điều mẹ từng làm có thể khiến mình đau.
Và mẹ cũng có thể đã làm tốt nhất trong giới hạn nhận thức của mẹ khi ấy.
Khi nhìn được cả hai phía, ta không còn phải chọn giữa việc trách mẹ hoặc phủ nhận chính cảm xúc của mình.
Ta có thể giữ lại bài học, chữa lành phần tổn thương và dần buông bớt những điều không còn cần phải mang theo.
Một ngày, bạn sẽ nhìn thấy người phụ nữ phía sau chữ “mẹ”
Ngày bé, ta chỉ thấy “mẹ”.
Nhưng khi đủ trưởng thành, ta bắt đầu nhìn thấy một người phụ nữ .
Một người cũng từng có ước mơ riêng.
Từng có những nỗi sợ không kể với ai.
Từng có những lần không biết lựa chọn nào mới là đúng.
Từng phải hy sinh một phần cuộc đời để chăm sóc gia đình.
Có những điều mẹ chưa từng kể, không phải vì chúng không tồn tại, mà có thể vì mẹ đã quen với việc tự mình gánh lấy.
Và khoảnh khắc ta bắt đầu nhìn thấy điều đó, một phần trong mối quan hệ với mẹ cũng thay đổi.
Hiểu mẹ cũng là một cách hiểu chính mình
Rất nhiều điều trong cách chúng ta yêu thương, phản ứng, lo lắng hay chăm sóc người khác đều ít nhiều được hình thành từ gia đình.
Khi hiểu hơn về mẹ, ta cũng có cơ hội hiểu nguồn gốc của một phần con người mình.
Ta biết điều gì muốn tiếp tục gìn giữ.
Điều gì cần thay đổi.
Điều gì cần được chữa lành.
Và điều gì đã đến lúc được buông xuống.
Thấu hiểu mẹ không nhất thiết khiến quá khứ thay đổi.
Nhưng nó có thể thay đổi cách ta mang quá khứ đi vào tương lai .
Có lẽ một trong những dấu hiệu đẹp nhất của sự trưởng thành là khi ta không còn chỉ hỏi:
“Tại sao ngày ấy mẹ lại đối xử với mình như vậy?”
Mà có thể bắt đầu tự hỏi:
“Ngày ấy, mẹ đã phải trải qua những gì?”
Và đôi khi, chính câu hỏi ấy mở ra một cánh cửa rất khác.
Một cánh cửa của sự cảm thông.
Của sự tha thứ khi ta sẵn sàng.
Và của một sự chữa lành không chỉ dành cho mẹ, mà còn dành cho chính mình.
Mong Coaching – MALI
Đào tạo phát triển bản thân, chữa lành và kết nối nội tâm.