Bản Đồ Luật Nhân Quả Và Hấp Dẫn | Mong Coaching
Hiểu mối liên hệ giữa Luật Nhân Quả, Luật Hấp Dẫn, tiềm thức, năng lượng và hành động để tránh thực hành sai và tạo kết quả bền vững.
Bản đồ Luật Nhân Quả và Hấp Dẫn: Vì sao nhiều người thực hành mãi vẫn không thay đổi?
Nhiều người biết đến Luật Hấp Dẫn qua những nguyên tắc quen thuộc như xác định điều mình muốn, tin tưởng vào mục tiêu, hình dung kết quả và đón nhận những điều tốt đẹp.
Họ viết mục tiêu mỗi ngày, thực hành lòng biết ơn, nói những câu ám thị tích cực và cầu nguyện cho tiền bạc, công việc, sức khỏe hoặc mối quan hệ được cải thiện.
Nhưng sau một thời gian, kết quả bên ngoài vẫn không có nhiều thay đổi.
Từ đó, một số người bắt đầu nghi ngờ:
• Luật Hấp Dẫn có thực sự hiệu quả không?
• Vì sao người khác thực hành có kết quả còn mình thì không?
• Vì sao mình là người tốt nhưng vẫn liên tục gặp khó khăn?
• Vì sao càng cố gắng suy nghĩ tích cực, bên trong lại càng áp lực?
• Có phải chỉ cần tin tưởng đủ mạnh thì mục tiêu sẽ xuất hiện?
Trong bài giảng “Bản Đồ Luật Nhân Quả Và Hấp Dẫn” , Thầy Nguyễn Mong Thành phân tích rằng vấn đề không nằm ở việc Luật Hấp Dẫn có tồn tại hay không, mà nằm ở cách mỗi người đang hiểu và ứng dụng nó.
Gần như ai cũng đang sử dụng Luật Hấp Dẫn mỗi ngày. Nhưng có người dùng nó để nâng mình lên, trong khi có người vô tình dùng chính suy nghĩ, lời nói và cảm xúc để kéo mình xuống.
Luật Hấp Dẫn có thể vận hành theo cả hai hướng
Nhiều người chỉ quan tâm tới mặt tích cực của Luật Hấp Dẫn:
• Tập trung vào giàu có để thu hút tiền bạc.
• Tập trung vào tình yêu để thu hút mối quan hệ tốt.
• Tập trung vào thành công để tạo ra cơ hội.
• Thực hành biết ơn để đón nhận nhiều điều thuận lợi.
Nhưng nếu sự tập trung của một người thường xuyên hướng vào nỗi sợ, thất bại, thiếu thốn và bất công, trạng thái bên trong cũng có thể ngày càng trở nên tiêu cực.
Một người có thể nói rằng mình muốn giàu có, nhưng cả ngày lại lo sợ mất tiền.
Một người có thể viết rằng mình muốn hạnh phúc, nhưng liên tục kể lại những tổn thương và oán trách người khác.
Một người có thể đặt mục tiêu thành công, nhưng trong lòng luôn nghĩ:
“Tôi không đủ giỏi.”
“Tôi chắc chắn sẽ thất bại.”
“Hoàn cảnh của tôi khó hơn người khác.”
“Không ai hỗ trợ tôi.”
Khi lời tuyên bố bên ngoài và niềm tin bên trong đối lập nhau, con người dễ rơi vào trạng thái giằng co. Họ muốn tiến lên nhưng đồng thời lại tự kéo mình trở lại.
Vì vậy, Luật Hấp Dẫn không chỉ liên quan tới điều bạn nói mình muốn. Nó còn liên quan tới điều bạn thường xuyên tập trung, cảm nhận và tin tưởng sâu bên trong.
Câu chuyện từ thành công đến mất tất cả
Trong bài giảng, Thầy Mong chia sẻ hành trình bắt đầu biết và ứng dụng Luật Hấp Dẫn từ khoảng năm 2013.
Giai đoạn đầu, công việc và tài chính phát triển tốt. Nhưng đến cuối năm 2016, nhiều vấn đề liên tiếp xảy ra: công việc bị ảnh hưởng, tiền đầu tư gặp rủi ro, chuyện tình cảm không thuận lợi và gia đình xuất hiện áp lực tài chính.
Từ một người từng nghĩ mình ứng dụng Luật Hấp Dẫn thành công, thầy phải đối diện với câu hỏi:
Vì sao mình đã biết Luật Hấp Dẫn nhưng vẫn mất gần như tất cả?
Đây cũng là trạng thái của nhiều người. Khi mọi việc thuận lợi, họ tin mình đang có năng lượng tốt. Nhưng khi biến cố xuất hiện, họ không biết mình đã sai ở đâu.
Sau khi nhìn lại và thực hành lại từ cuối năm 2017, thầy nhận ra rằng chỉ hình dung, cầu nguyện hoặc lặp lại những câu nói tích cực là chưa đủ.
Cần hiểu sâu hơn về:
• Nhân quả của những lựa chọn và hành động.
• Những ám thị được lặp lại trong tâm trí.
• Niềm tin giới hạn nằm trong tiềm thức.
• Trạng thái cảm xúc được duy trì mỗi ngày.
• Khả năng nhận diện cơ hội.
• Năng lực và kỹ năng để sử dụng cơ hội.
• Mức độ chịu trách nhiệm với cuộc đời.
Đó chính là lý do cần có một bản đồ tổng thể , thay vì chỉ thực hành từng công cụ rời rạc.
Luật Nhân Quả và Luật Hấp Dẫn khác nhau như thế nào?
Trong hệ thống bài giảng, Luật Nhân Quả và Luật Hấp Dẫn có mối liên hệ chặt chẽ nhưng không hoàn toàn giống nhau.
Luật Nhân Quả nhấn mạnh điều bạn tạo ra
Mỗi suy nghĩ, lời nói, lựa chọn và hành động đều có thể tạo ra một hệ quả tương ứng.
Một người làm việc có trách nhiệm, xây dựng giá trị và đối xử tử tế thường tạo được nền tảng tốt hơn cho công việc và các mối quan hệ.
Ngược lại, nếu liên tục thiếu trung thực, trốn tránh trách nhiệm hoặc gây tổn thương cho người khác, sớm hay muộn người đó cũng phải đối diện với những hệ quả từ lựa chọn của mình.
Nhân quả không chỉ là những điều lớn lao. Nó xuất hiện trong từng hành động nhỏ:
• Gieo thói quen trì hoãn sẽ nhận lại công việc tồn đọng.
• Gieo sự học hỏi sẽ nâng cao năng lực.
• Gieo sự chân thành sẽ tăng cơ hội xây dựng niềm tin.
• Gieo cách quản lý tiền thiếu kiểm soát sẽ tạo ra áp lực tài chính.
• Gieo kỷ luật mỗi ngày sẽ tạo ra kết quả dài hạn.
Luật Hấp Dẫn nhấn mạnh điều bạn thường xuyên hướng sự chú ý vào
Theo cách diễn giải trong bài giảng, khi một người liên tục tập trung vào một vấn đề, họ sẽ dễ nhìn thấy, cảm nhận và phản ứng với nhiều điều liên quan đến vấn đề đó.
Nếu cả ngày chỉ kể về sự khó khăn, tâm trí sẽ liên tục tìm thêm bằng chứng rằng cuộc sống đang khó khăn.
Nếu liên tục nghĩ rằng khách hàng không có tiền, người bán sẽ dễ giao tiếp với khách bằng trạng thái thiếu tự tin hoặc áp lực.
Nếu luôn cho rằng con mình lười biếng, người lớn sẽ chỉ nhìn thấy những hành vi củng cố niềm tin đó mà bỏ qua những thay đổi tích cực của con.
Vì vậy, điều quan trọng không phải là phủ nhận vấn đề, mà là chuyển sự tập trung từ việc kể lại vấn đề sang việc tìm kiếm giải pháp.
Bạn có thể là người tốt nhưng vẫn đang tạo ra trạng thái bất lợi
Một quan niệm phổ biến là:
“Tôi sống tốt, giúp đỡ nhiều người, tại sao cuộc sống vẫn chưa thuận lợi?”
Lòng tốt là một nền tảng quan trọng. Nhưng chỉ là người tốt chưa chắc đã đồng nghĩa với việc có kỹ năng tốt, quản lý tài chính tốt hoặc sở hữu trạng thái tâm lý phù hợp.
Một người tốt vẫn có thể:
• Liên tục tự trách bản thân.
• Không biết từ chối.
• Cho đi trong tâm thế tính toán.
• Tin rằng mình không xứng đáng nhận lại.
• Đầu tư thiếu hiểu biết.
• Không có kỹ năng bán hàng.
• Trì hoãn những quyết định quan trọng.
• Sống trong lo lắng và sợ hãi kéo dài.
Vì vậy, thay vì chỉ hỏi “Tại sao điều này xảy ra với tôi?”, hãy hỏi:
“Tôi đang tạo ra điều gì qua suy nghĩ, lựa chọn và hành động của mình?”
“Bài học nào tôi cần nhìn thấy?”
“Điều gì đang nằm trong khả năng thay đổi của tôi?”
Đây là bước chuyển từ vị thế nạn nhân sang vị thế chịu trách nhiệm.
Tập trung vào điều gì, tâm trí sẽ tìm thêm điều đó
Trong bài giảng, Thầy Mong đưa ra một cách hiểu đơn giản:
Khi liên tục tập trung vào một điều, bạn sẽ ngày càng nhìn thấy nhiều thứ liên quan tới điều đó.
Nếu thường xuyên than phiền về tiền, tâm trí dễ chú ý tới các khoản phải trả, những lần thiếu tiền và những rủi ro có thể xảy ra.
Nếu thường xuyên lo con ốm, bạn dễ đặc biệt nhạy cảm với mọi dấu hiệu bất thường của con.
Nếu luôn nghĩ đội nhóm đang yếu, bạn sẽ tập trung vào những người chưa hành động mà bỏ quên những thành viên đang tiến bộ.
Điều này không có nghĩa chỉ cần ngừng nghĩ về vấn đề thì vấn đề sẽ tự biến mất.
Bạn vẫn cần nhìn vào thực tế. Nhưng sau khi nhìn rõ, cần chuyển câu hỏi từ:
“Tại sao tôi lại khổ như thế này?”
sang:
“Tôi có thể làm điều gì để cải thiện tình hình?”
Từ:
“Tại sao khách hàng không mua?”
sang:
“Tôi cần thay đổi sản phẩm, thông điệp hoặc kỹ năng tư vấn ở đâu?”
Từ:
“Tại sao tôi không có cơ hội?”
sang:
“Tôi cần nâng cấp năng lực nào để sẵn sàng khi cơ hội xuất hiện?”
Ý thức muốn thay đổi nhưng tiềm thức lại muốn an toàn
Một phần quan trọng trong bản đồ là mối quan hệ giữa ý thức và tiềm thức.
Ý thức có thể đặt ra mục tiêu:
• Dậy sớm.
• Tập thể dục.
• Tăng thu nhập.
• Bắt đầu kinh doanh.
• Thay đổi công việc.
• Xây dựng một thói quen mới.
Nhưng tiềm thức thường ưu tiên những điều quen thuộc, an toàn và mang lại sự thoải mái trước mắt.
Ví dụ, một người có thể rất khó dậy sớm để làm việc. Nhưng nếu sáng hôm sau có chuyến du lịch hoặc chuyến bay quan trọng, họ lại có thể thức dậy rất dễ dàng.
Sự khác biệt không nằm ở chiếc báo thức. Nó nằm ở ý nghĩa mà tâm trí gắn cho sự việc.
Khi mục tiêu chỉ tồn tại dưới dạng một câu viết, tiềm thức chưa chắc coi nó là điều quan trọng.
Nhưng khi mục tiêu gắn với cảm xúc, gia đình, tương lai và điều người đó thực sự khao khát, tâm trí sẽ có lý do mạnh mẽ hơn để hành động.
Vì vậy, đặt mục tiêu không chỉ là viết một con số. Bạn cần trả lời:
• Mục tiêu này có thực sự quan trọng với tôi không?
• Nếu đạt được, cuộc sống của tôi thay đổi như thế nào?
• Tôi làm điều này vì ai?
• Tôi cần trở thành người như thế nào?
• Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi tiếp tục trì hoãn?
Ngôn ngữ bạn dùng với chính mình rất quan trọng
Tiềm thức tiếp nhận rất nhiều thông tin từ những câu chúng ta lặp lại mỗi ngày.
Những câu như:
• Tôi kém quá.
• Tôi không làm được.
• Tôi lúc nào cũng thất bại.
• Tôi không có duyên với tiền.
• Tôi không biết bán hàng.
• Tôi không bao giờ kỷ luật được.
có thể dần trở thành cách một người định nghĩa chính mình.
Khi đó, mỗi hành động sẽ bị ảnh hưởng bởi danh tính mà họ đã tự tạo ra.
Thay vì dùng câu khẳng định quá xa thực tế như “Tôi là tỷ phú” trong khi bên trong hoàn toàn không tin, bạn có thể sử dụng những câu gần với hành động hơn:
• Tôi đang học cách quản lý tiền tốt hơn.
• Tôi có thể tiến bộ từng ngày.
• Tôi chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.
• Tôi đang nâng cấp kỹ năng bán hàng.
• Tôi hoàn thành từng việc quan trọng theo kế hoạch.
• Tôi xứng đáng được ghi nhận vì những nỗ lực của mình.
Ám thị phù hợp không phải để lừa dối bản thân. Nó giúp điều chỉnh cách bạn giao tiếp với chính mình và định hướng hành động tốt hơn.
Trạng thái cảm xúc là “nguồn năng lượng” của quá trình thực hành
Trong bài học, tâm thức được ví như một bộ thu phát tín hiệu. Muốn truyền đi một tín hiệu rõ ràng, bộ phát cần có đủ năng lượng.
Nếu một người thực hành mục tiêu trong trạng thái kiệt sức, sợ hãi, tội lỗi hoặc tự trách kéo dài, lời nói tích cực rất khó tạo ra thay đổi sâu.
Bài giảng sử dụng thang năng lượng như một công cụ giúp học viên quan sát trạng thái của mình.
Hai trạng thái được nhấn mạnh gồm:
Năng lượng ghi nhận và trí tuệ cảm xúc
Đây là trạng thái con người biết nhìn nhận những việc mình đã làm tốt, tin vào năng lực và không liên tục phủ nhận giá trị của bản thân.
Khi không biết ghi nhận chính mình, một người có thể đạt kết quả nhưng vẫn cho rằng mình chưa đủ giỏi.
Điều đó khiến họ thiếu tự tin, khó duy trì động lực và luôn sống trong cảm giác phải chứng minh.
Năng lượng tình yêu và lòng biết ơn
Lòng biết ơn không chỉ là viết một danh sách mỗi ngày.
Điều quan trọng là thực sự nhìn thấy giá trị của những gì đang có, kể cả trong một trải nghiệm chưa như mong muốn.
Ví dụ:
• Biết ơn một khách hàng chưa mua vì nhờ đó mình nhận ra điểm cần cải thiện.
• Biết ơn cơ thể đã báo hiệu mệt mỏi để mình điều chỉnh khối lượng công việc.
• Biết ơn một thất bại vì nó giúp mình nhìn thấy kỹ năng còn thiếu.
• Biết ơn bản thân vì đã hoàn thành dù chỉ một việc nhỏ.
Nếu buổi sáng viết lời biết ơn nhưng cả ngày liên tục dằn vặt, trách móc và phán xét bản thân, trạng thái chung vẫn chưa thực sự thay đổi.
Luật Hấp Dẫn không thể thay thế hành động và kỹ năng
Đây là một trong những thông điệp quan trọng nhất của bài giảng.
Luật Hấp Dẫn có thể giúp một người chú ý hơn tới cơ hội, giữ niềm tin và tạo trạng thái tích cực. Nhưng nó không thể thay thế năng lực, kỹ năng và hành động.
Nếu một cơ hội kinh doanh xuất hiện nhưng bạn không có kỹ năng bán hàng, cơ hội đó vẫn có thể bị bỏ lỡ.
Nếu muốn tăng thu nhập nhưng không tạo ra giá trị, không tìm kiếm khách hàng và không nâng cấp chuyên môn, chỉ cầu nguyện sẽ không tạo ra tiền.
Nếu muốn thay đổi sức khỏe nhưng không điều chỉnh sinh hoạt, ăn uống hoặc vận động, mục tiêu vẫn chỉ nằm trên giấy.
Tư duy đúng trong bài giảng gồm ba phần:
• Đưa bản thân vào trạng thái sẵn sàng đón nhận cơ hội.
• Nỗ lực và hành động thực tế.
• Liên tục nâng cấp kỹ năng để sử dụng tốt cơ hội.
Chỉ hình dung và tuyên bố là chưa đủ.
7 bước ứng dụng bản đồ Luật Nhân Quả và Hấp Dẫn
Bước 1: Quan sát điều bạn đang tập trung
Trong vài ngày, hãy ghi lại những chủ đề thường xuyên xuất hiện trong suy nghĩ và lời nói của mình.
Bạn đang nói nhiều về giải pháp hay vấn đề? Cơ hội hay khó khăn? Ghi nhận hay tự trách?
Bước 2: Nhận diện những câu ám thị